Công tác quản lý nhà nước về tôn giáo ở Vĩnh Phúc

25/08/2008
Tỉnh Vĩnh Phúc có 3 tôn giáo được Nhà nước công nhận và cho phép hoạt động là: Đạo Phật, Đạo Công giáo, Đạo Tin Lành; Đạo Phật có hơn 150 Tăng, Ni đang tu hành hoạt động trong tỉnh và trên 50 Tăng, Ni và người tu hành đang hoạt động ở tỉnh ngoài; có 433 cơ sở thờ tự, với trên 120.

Tỉnh Vĩnh Phúc có 3 tôn giáo được Nhà nước công nhận và cho phép hoạt động là: Đạo Phật, Đạo Công giáo, Đạo Tin Lành; Đạo Phật có hơn 150 Tăng, Ni đang tu hành hoạt động trong tỉnh và trên 50 Tăng, Ni và người tu hành đang hoạt động ở tỉnh ngoài; có 433 cơ sở thờ tự, với trên 120.000 tín đồ phật tử thường xuyên sinh hoạt tôn giáo và đa phần nhân dân trong tỉnh có ảnh hưởng tín ngưỡng Phật giáo; Đạo Công giáo có 9 xứ gồm 78 thành viên Ban giáo xứ, 53 họ giáo với 87  thành viên Ban hành giáo; với 6 Linh mục phụ trách xứ, 10 chủng sinh đang học Đại Chủng viện Hà Nội; có 43 nhà thờ; trên 15.000 giáo dân đang sinh hoạt tại các xứ, họ đạo; Đạo Tin Lành có một Chi hội, 31 tín đồ, 1 nhà thờ tại phường Trưng Trắc, thị xã Phúc Yên do mục sư Nguyễn Đức Đồng quản nhiệm.

Ngoài 3 tôn giáo đã được Nhà nước công nhận và đang hoạt động trên địa bàn tỉnh còn xuất hiện nhiều hội nhóm mang màu sắc tôn giáo như: Hội Tiên Rồng, Hội ngọc Phật Hồ Chí Minh, Hội Long Hoa Di Lặc, Tổ tiên Chính giáo và một số điểm, nhóm, cá nhân hoạt động đạo Tin Lành ở các xã chưa được công nhận như: Nhóm Liên Hữu Cơ Đốc xã Liên Hoà, huyện Lập Thạch; Nhóm Tin Lành Phúc âm truyền giáo xã Thanh Trù, phường Đống Đa thành Phố Vĩnh Yên. Đặc biệt là các hoạt động truyền giáo của người nước ngoài, các đoàn chức sắc, tín đồ là người nước ngoài đến hoạt động tôn giáo trong tỉnh; người nước ngoài làm ăn trong các doanh nghiệp mong có nhu cầu sinh hoạt, hoạt động tôn giáo.

Từ thực tế trên, Tỉnh Uỷ, UBND tỉnh luôn xác định công tác tôn giáo có tầm quan trọng trong phát triển kinh tế, ổn định trật tự xã hội trên địa bàn. Vì vậy các cấp uỷ Đảng, chính quyền trong tỉnh tập trung chăm lo đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân, nhất là đồng bào các tôn giáo. Củng cố, nâng cao lòng tin của quần chúng vào sự lãnh đạo của Đảng, khơi dậy và tạo động lực thúc đẩy phát triển kinh tế, văn hoá, xây dựng địa phương vững mạnh. Đây là một trong những nhân tố đem lại tốc độ  phát triển kinh tế xã hội của tỉnh tăng trưởng cao liên tục trong những năm qua, cải thiện đời sống  hàng ngày cho đại bộ phận  nhân dân, trong đó có đồng bào các tôn giáo.

Việc chăm lo nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo luôn được các cấp chính quyền quan tâm tạo điều kiện thuận lợi. Trong những năm qua, nhiều cơ sở thờ tự của đạo Công giáo, Phật giáo được nâng cấp, xây mới. Điển hình Phật giáo có huyện Tam Đảo xây dựng Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên phục vụ phái Thiền, chuẩn bị khởi công xây dựng công trình tượng Phật cao 49m, Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên Ni, Chùa Vân. Đạo. Công giáo có Nhà thờ Yên Mỹ, Xuân Hoà, Phúc Yên; Hoà Loan, Vĩnh Tường; Đại Điền, Đại Đình, Tam Đảo; Bảo Sơn, Thống Nhất, Bá Hiến, Bình Xuyên ….. .

Các cơ sở thờ tự tôn giáo đó không chỉ là nơi sinh hoạt tôn giáo cho đồng bào có đạo mà còn là nơi thăm quan du lịch cho du khách tỉnh ngoài mỗi khi về thăm Vĩnh Phúc.

Tỉnh còn tạo điều kiện để các tôn giáo được đi đào tạo, phong chức, phong phẩm, thuyên chuyển cho chức sắc, tu sỹ. Năm 1997 sau khi tái lập tỉnh tổ chức tôn giáo, chức sắc đều ở điểm xuất phát, đến nay toàn tỉnh đã có xấp xỉ 200 chức sắc, nhà tu hành đạo Phật; 6 Linh mục đạo Công giáo, 01 Mục sư đạo Tin Lành làm công tác việc đạo cho đồng bào có đạo nói riêng và nhân dân trong tỉnh nói chung có nhu cầu về tín ngưỡng, tôn giáo.

Điểm nổi bật tôn giáo ở Vĩnh Phúc là chấp hành tốt chủ trương, đường lối của Đảng, pháp luật của Nhà nước; Tích cực tham gia phong trào hành động cách mạng như: Phong trào toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hoá mới khu dân cư, phong trào từ thiện nhân đạo; riêng phong trào từ thiện nhân đạo đã đóng góp nhiều trăm triệu đồng xây dựng nhà tình thương, chăm sóc trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, người già cô đơn không nơi nương tựa. Đặc biệt ở các thôn, làng có đồng bào theo đạo ít xảy ra các tệ nạn như: ma tuý, cờ bạc, mại dâm….nhất là phong trào 3 tự “Tự giác chấp hành chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước; Tự xây dựng gia đình văn hoá mới, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, không mắc các tệ nạn xã hội; Tự nghiên cứu, học hỏi kinh nghiệm phát triển kinh tế vượt lên xoá đói, giảm nghèo, làm giàu chính đáng, góp phần xây dựng quê hương văn minh, giàu đẹp”.

Tuy nhiên công tác quản lý nhà nước về tôn giáo trên địa bàn tỉnh vẫn còn tồn tại một số nhược điểm cần có thời gian để giải quyết, khắc phục đó là:

Hoạt động tôn giáo ở một số nơi chưa tuân thủ nghiêm các quy định của pháp luật nhất là trong việc xây dựng, sửa chữa cơi nới cơ sở thờ tự; việc chia tách, sáp nhập các xứ, họ đạo, nâng họ lên xứ của đạo Công giáo; Tình trạng đòi lại đất đai, cơ sở vật chất có nguồn gốc tôn giáo do Nhà nước quản lý trong quá trình thực hiện chính sách của Đảng, Pháp luật của Nhà nước vẫn còn diễn ra ở một số nơi, có nơi tiềm ẩn nguy cơ xảy ra điểm nóng.

Tuy đã trên 3 năm Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo có hiệu lực, nhưng vẫn còn một số cán bộ buông lỏng công tác quản lý hoặc áp dụng các quy định của pháp luật một cách máy móc, cứng nhắc. Đội ngũ cán bộ trực tiếp làm công tác tuy được tăng cường nhưng trình độ, năng lực, sự hiểu biết về tôn giáo hạn chế, trong đào tạo bồi dưỡng còn nặng về lý thuyết thiếu về kỹ năng nghiệp vụ và kinh nghiệm xử lý tình huống.

Một số quy định liên quan đến hoạt động tôn giáo còn bất cập, chưa được sửa đổi, bổ xung cho phù hợp với pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo, hay công tác quản lý nhà nước còn chồng chéo, có lúc, có nơi giải quyết không đúng chức năng, nhiệm vụ theo thẩm quyền được giao, nhất là trong việc xây dựng, sửa chữa nâng cấp cơ sở thờ tự đạo Phật.

Từ những mặt tiến bộ và tồn tại nêu trên, để làm tốt công tác quản lý nhà nước về tôn giáo trên địa bàn tỉnh cần rút ra một số kinh nghiệm sau:

Một là: Công tác tôn giáo là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị, nhưng cần xác định rõ trách nhiệm theo chức năng từng cấp, từng ngành trên cơ sở một quy chế phối hợp đồng bộ, thống nhất, cần tổng kết các Chỉ thị, Nghị quyết về tôn giáo, đánh giá cái được, chưa được có phương hướng khắc phục tồn tại.

Hai là: Xác định công tác quản lý nhà nước về tôn giáo thực chất là công tác vận động quần chúng, thông qua quản lý để hướng dẫn tổ chức, cá nhân tôn giáo và đồng bào có đạo củng cố nâng cao lòng tin với Đảng, đồng bào hiểu, có động lực đấu tranh với mọi âm mưu, thủ đoạn, lôi kéo kích động kẻ xấu.

Ba là: Củng cố tổ chức bộ máy làm công tác tôn giáo, nhất là ở cấp huyện và cần có chức danh chuyên trách cấp xã. Đẩy mạnh công tác đào tạo, bồi dưỡng, tập huấn cán bộ chuyên trách làm công tác tôn giáo để họ có đủ bản lĩnh chính trị, kiến thức, năng lực về vận động quần chúng và quản lý nhà nước; Am hiểu giáo lý, giáo luật tôn giáo, có phong cách công tác phù hợp.

Bốn là: Coi trọng vai trò của tổ chức tôn giáo và chức sắc, chức việc tiến bộ; tăng cường tiếp xúc, đối thoại trực tiếp cung cấp thông tin chính xác tới đồng bào, lắng nghe ý kiến, kiến nghị, đề xuất tham gia góp ý về việc thực hiện chính sách, pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo tiếp thu điều chỉnh, xử lý kịp thời. Tạo không khí cởi mở, dân chủ giữa Nhà nước với Giáo hội và ngược lại. Khẳng định và chứng minh chính sách pháp luật về tôn giáo của Đảng, Nhà nước ta là hoàn toàn đúng đắn, nhất quán, tôn trọng và đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân, bác bỏ những luận điệu xuyên tạc vu cáo Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo.
Các tin đã đưa ngày:
Tháng 3, 2020
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11